Hotline: 028.7109.1188 - 0937.999920 | Email:

TOP NHỮNG CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ NGƯỜI MẸ

Chỉ còn vài ngày nữa thôi “Ngày của Mẹ” - một ngày lễ đặc biệt để mọi người  tôn vinh và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến các bà mẹ đã có công sinh thành dưỡng dục mình sẽ diễn ra. Vậy bạn đã chuẩn bị kế hoạch gì cho người phụ nữ luôn yêu thương bạn chưa ??

Và để giúp mọi người hiểu rõ hơn ý nghĩa của ngày lễ này, những câu chuyện cảm động dưới đây sẽ làm bạn nhận ra tình cảm gia đình, của mẹ dành cho mình nhiều như thế nào !!

 

 

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT:

Ở 1 miền quê hẻo lánh, nơi đó có ng phụ nữ sống 1 mình dù bụng mang dạ chửa.

Vào 1 đêm giông bão chị ta đau bụng dữ dội và hiểu mình sắp sanh. Cô ta quyết định đi xuống thành phố ở khá xa. Để đến thành phố cô ta phải đi qua 1 chiếc cầu nhỏ. Khi đi tới giữa cầu cô ấy đau đến mức ko thể đi nữa. Và cô ấy quyết định luồn xuống gầm cầu và cô ta hạ sinh con mình ở đó. Sáng hôm sau 1 người phu nữ khác đang chạy xe qua cầu thì xe bỗng dưng chết máy, khi xuống xe kiểm tra thì cô nghe tiếng khóc nhỏ vang lên đâu đó. Cô ta xuống dưới chân cầu và phát hiện 1 đứa bé được quấn trong những lớp quần áo dày của người mẹ đã chết vì lạnh và ko có 1 mảnh áo che thân.

 

Người phụ nữ tốt bụng ấy đem đứa bé về nuôi. Sau này vào sinh nhật lần thứ 10 của nó cô đã kể cho đứa bé câu chuyện đó. Những tưởng đứa bé sẽ khóc sướt mướt nhưng ko, đứa bé chỉ yêu cầu cô dẫn nó tới mộ người mẹ quá cố. Dù trời đang vào mùa đông lạnh giá cô vẫn chở đứa bé đi.

Đến nơi đứa bé bảo cô để đứa bé được ở bên mộ mẹ 1 mình. Cô liền đi ra xa nhưng cô vẫn để mắt tới đứa bé. Đứa bé đứng trước mộ mẹ nó, lần lượt cởi từng lớp áo khoác của mình ra. Cô nghĩ: "Chắc nó ko cởi hết đâu trời đang lạnh thế này mà". Thế nhưng cậu bé cởi hết quần áo trên người ra đến khi không còn mặc gì nữa. Cô hốt hoảng chạy đến ôm nó, đứa bé vùng ra bật khóc nức nở và ôm mộ mẹ nó mà hỏi: "Mẹ ơi! Bây giờ con có lạnh như mẹ lúc đó không?"...

 

CÂU CHUYỆN THỨ 2: 

Câu chuyện cảm động này xảy ra hồi tháng 3/2014 trong 1 vụ động đất ở Nhật Bản, lấy đi sinh mạng của rất nhiều người. Sau động đất, khi lực lượng cứu hộ bắt đầu tìm kiếm người bị nạn, thì họ nhìn thấy thi thể 1 người phụ nữ qua vết nứt của 1 ngôi nhà bị đổ nát. Tư thế của cô khá kỳ lạ: Có vẻ như cô đang quỳ gối cầu nguyện, hai tay đỡ lấy 1 thứ gì đó. Và cả ngôi nhà đang đè hết lên người cô. Mọi người nghĩ rằng cô đã chết rồi, không thể cứu được nữa, toan quay đi. Nhưng đội trưởng đội cứu hộ bỗng có 1 linh cảm kỳ diệu nào đó, nên anh lệnh cả đội ở lại.

 

Và điều kỳ diệu đã xảy ra khi anh đưa tay vô khe hẹp để tìm kiếm bên dưới xác chết người phụ nữ. Có một đứa bé! Và đứa bé ấy còn sống! Đứa bé khoảng 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa, nằm an toàn trong vòng tay ôm của người mẹ. Rõ ràng, khi ngôi nhà đổ sập, cô đã lấy thân mình ra để bảo vệ con trai. Và trong tấm chăn đó có 1 chiếc điện thoại di động cùng 1 tin nhắn trên màn hình. Đoạn tin nhắn đó đã làm cho tất cả mọi người trong đội cứu hộ phải bật khóc.

Tin nhắn viết rằng: "Nếu con có thể sống sót, hãy nhớ rằng, mẹ rất yêu con".

 

CÂU CHUYỆN THỨ BA:

Cậu bé Zhao Zehong (tỉnh Quý Châu, Trung Quốc) dù đã 13 tuổi nhưng không thể di chuyển như 1 người bình thường do mắc phải căn bệnh loạn dưỡng cơ (MD) từ khi chào đời. Mẹ của cậu, cô Zhang Yuankang đã bỏ rất nhiều thời gian và tiền bạc đưa con đi chữa trị, nhưng không thành công.

Cậu bé rất hiếu học, ngoan ngoãn. Và vì quá yêu thương con trai, cô đã không ngần ngại cõng con đến trường mỗi ngày, dù đoạn đường rất xa xôi và hiểm trở. Cô nói "Tôi không chắc kiệu cháu có thể học ở đó được bao lâu, hoặc sẽ ở với tôi tới khi nào... nhưng chỉ cần cháu thích đến trường, tôi sẵn sàng dành cả đời để cõng cháu đi"

 

 

CÂU CHUYỆN THỨ 4:

Con trai: Mẹ, con muốn có món quà đặc biệt nhân dịp con 18 tuổi. Được không Me?
Mẹ: Không!
Con trai: Tại sao không?
Mẹ: Đừng cãi mẹ!
Con trai: Ôi trời, mẹ bất công quá đi!

Từ ngày đó, chàng trai không thèm nói chuyện với Mẹ mình. Vài ngày trước ngày sinh nhật, chàng trai được chẩn đoán bệnh tim và có thê chỉ sống được vài ngày. Người bố đang làm tận hải ngoại. Người duy nhất bên chàng trai là Mẹ.
Con trai: Mẹ ơi, con sẽ chết phải không mẹ?
Mẹ: Ồ, không đâu con. Đừng lo lắng.
Y tá (thì thầm): Bà có chắc bà muốn làm điều này chứ?
Mẹ (thì thầm): Tôi chắn chắn.
Vài ngày sau chàng trai hồi phục và được cho về nhà. Ngay khi bước chân vào nhà chàng trai cảm nhận có gì đó khác lạ.
Chàng trai la to: Mẹ ơi, con về rồi nè!
Không có tiếng trả lời.
Chàng trai đi vào phòng mình, thấy bên giường một tờ giấy gấp gọn. Cậu mở ra và cầm nổi tiếng nấc. Thư Mẹ viết:
– Con trai, chắc con còn nhớ lời yêu cầu về món quà đặc biệt nhân ngày con được 18 tuổi chứ? Mẹ tặng con món quà quý nhất mà Mẹ chưa từng trao cho ai. Mẹ trao cho con trái tim Mẹ. Dù mẹ không còn, nhưng mẹ biết, con của mẹ sẽ thành công và không làm mẹ thất vọng.
Yêu con.

Chàng trai quỵ xuống đất và khóc lớn tiếng:
– Mẹ ơi, ước gì con không xử với mẹ như thế!

 

 

CÂU CHUYỆN THỨ NĂM:

- Câu chuyện bắt đầu khi tôi còn là một đứa trẻ nghèo khó. Gia đình tôi chẳng đủ ăn. Mỗi khi có chút cơm trắng, Mẹ tôi thường nhường phần cơm trắng tinh cho tôi. Mẹ thường nói: “Ăn đi con. Mẹ không đói!”
Mẹ tôi thường đi câu cá tại một khúc sông gần nhà. Mỗi khi có cá, Mẹ cũng nhường cá cho tôi. Một lần, Mẹ bắt được hai con cá, Mẹ liền nấu nồi súp. Khi tôi ăn súp, Mẹ ngồi kế bên và ăn chút cá thừa dính vào xương mà tôi bỏ ra. Tôi xúc động khi chứng kiến điều này. Lần khác, tôi gắp một khúc cá vào chén Mẹ. Ngay tức khắc Mẹ từ chối, nói: “Con ăn đi. Mẹ không thích ăn cá!”
Để có tiền cho tôi ăn học, Mẹ làm việc cả ngày lẫn đêm. Một đêm nọ, tôi thức giấc thấy Mẹ đang làm việc dưới ánh nến. Tôi nói, “Mẹ ơi, đi ngủ thôi, muộn rồi, mai làm tiếp.” Mẹ tôi cười, nói: “Con ngủ đi. Mẹ chưa thấy mệt.”
Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ tôi chở tôi đến trường. Mẹ chờ tôi nhiều giờ liền dưới ánh nắng gay gắt. Chuông vừa reo, tôi chạy ù đến chỗ Mẹ. Mẹ ôm tôi và đưa liền cho tôi ly trà nóng mà Mẹ đã chuẩn bị sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho Mẹ ly trà để hai Mẹ con cùng uống. Mẹ nói, “Con uống đi. Mẹ không khát!”
Ngày cha qua đời, Mẹ phải đóng luôn vai người cha. Mẹ làm cật lực hơn để đáp ứng nhu cầu gia đình. Dù vậy, không thiếu lần, chúng tôi phải chịu đựng cái đói. Thấy gia đình khốn khổ, một người đàn ông sống cách nhà tôi vài ngôi nhà, ngỏ ý muốn giúp đỡ. Ông muốn Mẹ tôi đi bước nữa với ông. Nhưng Mẹ tôi từ chối: “Tôi không cần tình yêu! Con tôi là đủ.”
Sau khi tốt nghiệp, ra trường và tôi may mắn có việc làm. Mẹ tôi lúc này đã già. Đáng lẽ Mẹ đến tuổi nghỉ ngơi nhưng Mẹ vẫn ra chợ để bán chút rau Mẹ trồng được trong vườn nhà. Tôi biếu Mẹ tiền nhưng Mẹ tôi từ chối, nói: “Mẹ có đủ tiền xài mà!”
Tôi tranh thủ thời gian để lấy luôn bằng Thạc sỹ. Với tấm bằng thạc sỹ, tôi có được công việc tốt hơn, lại được bảo lãnh ở lại Hoa Kỳ. Tôi muốn đưa Mẹ qua để hưởng thụ cuộc sống cuối đời thật an nhàn tại Hoa Kỳ. Nhưng Mẹ không muốn phiền, nói: “Mẹ không quen sống nhàn nhã, không làm gì.”
Mẹ bị bệnh nặng. Cách trở đại dương, tôi vẫn vội vã về. Nhìn Mẹ gầy hom hem, nằm bất động trên giường bệnh sau phẫu thuật, tôi bật khóc. Mẹ vẫn mỉm cười, nói khẽ: “Đừng khóc, con trai của mẹ! Mẹ không đau!”

 

Qua những mẩu chuyện ngắn cảm động này, Chip Chip mong bạn sẽ nhớ về tình yêu, sự chăm sóc, nuôi dưỡng và lòng bao la của mẹ dành cho bạn.Còn chần chờ chi nữa mà không nói lời yêu thương với mẹ hoặc tặng bà một món đồ bà yêu thích hay một bữa ăn thật ngon

Xem thêm QUÀ TẶNG MẸ tại Chip Chip Shop